VÔ ÚY LÀ GÌ

     

Chủ đề Vô úy hay được đàm đạo và chú trọng rất nhiều trong đạoPhật. Tôi suy nghĩ rằng, những tôn giáo khác cũng có thể có những luận giải về vô úy nhưngcó lẽ chúng ta có cách nhìn nhận khác. Mặc dù nhiên, về góc nhìn triết học cùng minhtriết đời sống, tức là thông qua sự đọc biết bình thường về vô úy và việc phát triểntri kiến để nhìn nhận cuộc sống đời thường một cách sống động thì toàn bộ những gì chúng taphải thấu đáo đó là: Trạng thái bình thường hay “tự nhiên” của cuộc sống đời thường thựcsự chính là vô úy. Vô úy đã, đang với vẫn đã mãi tồn tại.

Nếu các bạn thựcsự biết cách nhìn nhận trạng thái thoải mái và tự nhiên của cuộc sống thường ngày thì vô úy sẽ giúp bạntự tin hơn vô cùng nhiều. Trái lại ngay khi này, chúng ta đang sinh sống trong hại hãi,chúng ta vẫn bị bao phủ bởi hầu hết nỗi sợ hãi hãi. Thậm chí, bạn cũng có thể khôngtin hoặc không nhận ra điều đó, rằng bọn họ đang khôn cùng sợ một điều gì đó, rằngnỗi sốt ruột luôn mãi sau ngự trị trong chúng ta.

Tại sao lại như vậy? vày lúc nàochúng ta cũng thao túng và ngụy chế tạo cuộc sống, ngụy chế tạo ra tự nhiên khiến cho cuộcsống không hề giữ được phiên bản của nó mà bị bóp méo. Bởi vì vậy, nó ko đượctôn trọng. Lúc đó, phần đông thứ trở đề xuất hỗn loạn, chính vì chúng ta không sáng sủa vàonhững gì họ đang làm.

Bạn đang xem: Vô úy là gì

Vô minh tạo ra tham muốn, rồi thammuốn lại tạo ra sợ hãi

Từ ý kiến của đạo Phật, chúngta xác định rằng, sự vô minh của chính họ đã tạo nên tất cả rất nhiều ảotưởng trên. Vô minh tạo nên tham ước ao và tham muốn tạo nên sợ hãi. Đây là những ýtưởng tôi ý muốn gửi gắm tới các bạn và mong ước bạn hãy suy ngẫm tận tường vềchúng.

Theo quanđiểm đạo Phật, chúng ta luôn nhận định rằng vô minh là nguyên nhân, kẻ tạo thành thammuốn, còn tham mong là mong mỏi đợi thèm một điều gì đó, cùng khi nó xuất hiện thêm thìluôn có theo sự sợ hãi hãi. Điều này thật dễ hiểu chính vì những xúc cảm như dướiđây vẫn cứ xuất hiện: “Tôi sẽ kiếm tìm một thứ gì đấy nhưng lại ngần ngừ liệucó thể kiếm được hay không. Rồi lúc đã gồm được, tôi không biết sẽ buộc phải làm gìvới nó đây?”. Những cảm xúc sợ hãi kia không bao giờ chấm xong và chúng luôn luôn songhành cùng với tham muốn.

Nói như vậy, không có nghĩa thammuốn là xấu và run sợ là xấu, bởi vì đó là 1 phần không thể bóc rời của cuộcsống. Và cuộc sống thường ngày cần đề nghị được “trải nghiệm” một bí quyết tự nhiên, không thaotúng, ngụy tạo. Nếu có vui thích hợp hay lo ngại xuất hiện, mặc dù trong bất kể hìnhthức nào, chỉ cần chúng không gây chướng ngại cho ta, thì nên cứ sinh sống vớichúng. Tất nhiên, bạn cần sống cùng với chúng theo phong cách khác, có nghĩa là phải luôn chínhniệm, tỉnh giác cùng sáng suốt. Đây là điều cốt tủy mà lại tôi ý muốn đề cập tới.

Thậm chí, tôi cấm đoán rằng nhữngcảm xúc nói bên trên - xúc cảm tham muốn, sân giận hay ganh tỵ, là mọi độc tố màbạn phải lẩn tránh tốt thù ghét. Tôi nghĩ bọn chúng là một trong những phần của cuộc sống. Cuộcsống vẫn tiếp tục diễn ra; bạn là người phải phù hợp nghi với cuộc sống đời thường chứ cuộc sốngsẽ không bao giờ thích nghi với bạn. Họ luôn ngạo mạn, hy vọng thao túng,ngụy tạo nên và kiểm soát và điều hành cuộc sống, nhưng vấn đề đó là không thể. Chính vì thế,cuộc sống buộc phải được tôn trọng. Vậy bạn phải trân trọng cuộc sống như nạm nào?Bằng bí quyết nào bạn cũng có thể tỉnh giác để đối mặt với cuộc sống? Đây là một trong những câu hỏiđầy ý vị cùng nếu là fan sáng suốt, các bạn hãy suy ngẫm kĩ càng về câu hỏi này.

Một phương pháp khái quát, vô minh khởixuất từ bạn dạng ngã - “cái Tôi”

Một phương pháp kháiquát thì vô minh khởi xuất từ bản ngã, mà bạn dạng ngã chính là cái Tôi. Quan liêu niệmvề cái Tôi rất kiên cố, phô trương và luôn luôn tồn tại, nhưng thực chất chúng takhông biết chiếc Tôi đó núp dưới hình thức nào. Họ không biết đánh giá nómột bí quyết khoa học. Theo cách nhìn tôn giáo, tôi cho rằng chưa từng bao gồm ai tìmthấy được mẫu Tôi, thế nhưng mỗi họ vẫn tất cả cái Tôi vô cùng bạo gan mẽ. Phảichăng đây chính là vấn đề - đó là kẻ tạo nhiễu loạn, vốn là chủ đề bàn luậncủa chúng ta?

Đúng vậy, đấy là vấn đề thiết yếu màchúng ta vẫn bàn luận. Bởi vì, ý niệm về chiếc Tôi đưa đến tất cả các loạicảm xúc, ko chỉ cảm xúc thông thường hơn nữa cả số đông phiền não. Tôi khôngbiết sự khác biệt giữa chúng những hay ít, tuy thế tôi buộc phải nói rằng bản thân cảmxúc không tồn tại gì là xấu, nó là một phần của cuộc sống. Tuy nhiên, nó sẽ trởthành chướng ngại nếu là cảm giác phiền não, bởi nó mang đến những khổ nhức màchúng ta trọn vẹn không mong đợi. Cùng khi đó, sự lo âu tất yếu sẽ hiển diện.Bản thân cảm hứng thì không sao bởi nó không biến thành chi phối bởi vì cái Tôi (hay Bảnngã, nếu bạn thích dùng từ bỏ này để nuốm thế).

Cái Tôi mạnhmẽ, hào bóng vô thuộc và nó sẽ là vua ngự trị cuộc sống thường ngày của bọn chúng ta.Tôi lấy ví dụ, chúng ta cứ suy nghĩ: “Tôi mong mỏi điều này, tôi cần người này đểmang lại cho doanh nghiệp hạnh phúc, tôi mong điều này, tôi ao ước điều kia…” Ý niệm vềcái Tôi thiệt là kiên cố!

Nếu chúng ta khôngcó hình ảnh kiên cố kỉnh về loại Tôi thì trong cuộc sống của mình, các bạn vẫn hoàn toàn có thể cócách khác nhằm nói tôi mong muốn cái này, tôi phải cái kia…, nhưng các bạn lại ko cảmthấy đau khổ; sự tham ý muốn cũng ở đó nhưng không có cảm xúc gian khổ hay sợ hãi hãi.Ví dụ như, tôi ước ao đến một nơi, nhưng nếu như không thể bởi một vì sao nào đó, tôisẽ ko nuối nhớ tiếc hay nhức khổ. Điều này xảy ra bởi vì tôi dấn thức được rằngcái Tôi là không bền chắc, mặc dù tôi đã sử dụng thuật ngữ loại Tôi và bao gồm hìnhảnh về dòng Tôi của bản thân đang hiện nay hữu, vẫn đi đâu đó, đang đề nghị thứ này,thứ kia…, hay đang bao gồm một tham mong muốn nàođó. 

Tôi có tham muốn, bởi nếu như không cótham muốn thì không tồn tại cuộc sống, và nếu vậy thì có nghĩa bọn họ đang khôngtồn tại. Bởi vậy, lúc ta hoan hỷ sống làm việc đây, trong nhân loại này, thì ta phải cócảm xúc để liên tiếp sống và cảm giác thực chất là ái dục.

Giáo lý sẽ dạy rằng, cõi mà lại chúngta đang sinh sống là dục giới. Vì vậy, họ không thể tránh khỏi sự tham muốn. Sựtham muốn luôn luôn hiện hữu ở những nơi và thúc đẩy bọn họ hành động: cũng chính vì thammuốn yêu cầu tôi mong muốn tới đó; cũng chính vì tham hy vọng nên tôi yêu cầu uống nước; vì chưng vìtham muốn nên họ đang sinh sống đây. Về tối nay tất cả họ ở đây chẳng nên vìmột tham muốn nào đó hay sao? các điều trên có gì không nên trái chăng? câu hỏi chúngta bao gồm tham ước ao là sai sao? Không, xin thưa không tồn tại gì không đúng trái cả.

Cảm xúc khiếp sợ xuất phạt từ sângiận

Khi bạn dạng ngã hoặc hình hình ảnh về cáiTôi khỏe khoắn và ảnh hưởng tới sự tham ao ước - có nghĩa là tham muốn bị thao túngrất nhiều vì chưng cái Tôi, bản ngã - tham ao ước sẽ trở thành âu sầu và dẫn chúng tatới sợ hãi hãi. Bất hạnh thay, giữa những hoàn cảnh thường xuyên nhật, tham muốn luôn luôn bịthao túng thiếu và ngụy chế tạo rất mạnh khỏe bởi dòng Tôi. Sau đó, cảm hứng sợ hãi tất yếusẽ vươn lên là sân giận, phẫn nộ. Có thể, họ không nhận biết được điều này,nhưng nói phổ biến đó là lý do tại sao trên trái đất này, người nào cũng sân giận.

Tôi có thể cảm nhấn rằng, ai cũngcó một chút sân giận, rất có thể không các nhưng đều sở hữu một chút. Khoác dù, đôi lúcchúng ta hết sức cố gắng để kiềm chế, dẫu vậy trong chúng ta sân giận vẫn luônhiện hữu tại mức nào đó, thậm chí trong cả khi chẳng có tại sao gì nhằm sân giận cả.Chúng ta rất đơn giản cáu kỉnh, nặng nề chịu, bít tất tay dưới ảnh hưởng của sảnh giận. Sângiận thiệt sự là nỗi sợ hãi, nó chẳng là gì cả cơ mà chỉ là xúc cảm sợ hãi.

Vì vậy, giả dụ ai đó nói hầu như lờitrái ý thì chúng ta sẽ cảm thấy khó chịu và bất an. Thực chất đó cũng bao gồm làsợ hãi. Đây chính là nguyên nhân làm bọn họ sân giận. Về căn bản, sảnh giậnxuất phạt từ vô minh và tham muốn, mà tham hy vọng cũng chính là vô minh.

Theo thuật ngữ đạo Phật, cha loạicảm xúc này đó là ba “độc”. Nhưng họ phải mang lại rằng, đó đích thực khôngphải chất độc mà là “trí tuệ”; trường hợp muốn chúng ta cũng có thể gọi bằng tên gọi khác tuy thế thựcsự đó là trí tuệ. Đó là một trong những phần của cuộc sống, trường đoản cú thân chúng không hẳn làphiền chướng cần chúng vốn tốt đẹp chứ không thể xấu xa. Tôi mang đến rằng, núm vìmang lại chướng ngại, thiết yếu những cảm hứng này đã ban tặng ngay cho các bạn hơi thở vàcuộc sống. Từ bỏ luân hồi phục tử mang lại giác ngộ, tất cả mọi sản phẩm công nghệ đều dựa vào ba cảmxúc trên, chúng thực sự là nền tảng cuộc sống đời thường của bọn chúng ta.

Bất đề cập theo nghĩa nào, nếu bạnthực sự xem xét giác ngộ, nếu như muốn đạt được thức tỉnh thì bạn phải có cảmxúc, chính là tham, sân, si. Toàn bộ những xúc cảm trên cần cùng hiện hữu, thuộc vận hành, điều này rất hữu dụng vàthực sự nó là chất xúc tác trên con phố đạo của bạn. Dĩ nhiên, chúng ta có thểkhông để ý đến giác ngộ, nhưng bạn vẫn phải nhiệt tình tới câu hỏi sống một cáchthoải mái cùng vô úy trong quả đât này, sống một phương pháp thành đạt, lờ đờ vàhòa hợp. Toàn bộ những điều trên cũng đều dựa vào vào cha loại cảm giác này.

Nếu không biếtcách đưa hóa những xúc cảm này một bí quyết sáng suốt, chắc hẳn chắn các bạn sẽ gặp rắcrối bởi lúc ấy sự lúng túng sẽ tới; trong lúc lẽ ra sự sốt ruột không nên xuất hiện ởđây. Vậy các bạn sẽ làm gì nếu bạn không hy vọng sợ hãi? chúng ta vẫn nên sống với ba loạicảm xúc trên, tuy nhiên với sự nhìn nhận và biện pháp ứng xử như thế nào? Thực ra, điềucốt yếu hèn mà họ vừa bàn thảo là đừng sống trong say mê mê với đừng nhằm nó chiphối.

Điều này còn có nghĩa gì giỏi không,cuối buổi tôi đã dành thời gian để trả lời những câu hỏi của bạn. Tôi vẫn thảoluận về vấn đề này với 1 vài người ở đây, thế nhưng khi ai đó đặt câu hỏi,tôi lại thấy rất cực nhọc hiểu. Bởi vì lẽ, khi để câu hỏi, đầu tiên mọi tín đồ thườnghỏi về hầu như gì họ vẫn nghĩ, tôi lần khần phải vấn đáp ra sao, đề nghị tôi phảihỏi lại: “Đây liệu có phải là một câu hỏi không bạn?!” Tôi đang từng gặp mặt khó khăn nhưvậy, đặc biệt là ở Anh. Ở một số trong những nước khác, mọi bạn thường đặt thắc mắc rất rõràng yêu cầu tôi thấy dễ vấn đáp hơn. đương nhiên cũng do tiếng Anh của chính bản thân mình còn kémnên tôi thiếu hiểu biết hết câu hỏi của họ. Lúc hỏi, mọi người sử dụng những tự khóhoặc không cụ thể khiến tôi thấy hơi bối rối.

Đây là một tình huống từng làm cho tôisợ. Vậy vị sao tôi cảm thấy sợ với miễn chống về nó? do tại tôi đã tạo thành cáiTôi của bản thân mình rất kiên cố, rồi tiếp đến, mẫu Tôi lại tạo thành “Bạn” rất bền vững và kiên cố vàbạn đang nói một thứ tiếng Anh siêu phức tạp, chính điều đó làm cái Tôi cảm thấy sợ.

Xem thêm: Top 15 Bài Văn Nghị Luận Về Tinh Thần Tự Học Là Gì, Nghị Luận Về Tinh Thần Tự Học Lớp 9

Tôi đang nói đến trường đúng theo này nhưlà một lấy ví dụ điển hình. Đây chưa phải nỗi lo sợ lớn hoặc gây đau đớn, nhưngđôi lúc nó có thể chuyển thành nỗi thống khổ, thậm chí khiến cho một số fan tựvẫn. Đây chính mức độ tột độ của nỗi sợ hãi hãi. Rất nhiều con bạn này sảnh giận,bởi vậy họ bắt buộc tận dụng sự sợ hãi, mê man muốn, sân giận hoặc bất cứ mộtloại cảm hứng nào nhằm chuyển trở thành trí tuệ. Họ cần thiết chuyển hóa chúngthành kiến thức và thực hiện chúng làm thế nào cho ích lợi, bởi ý niệm về mẫu Tôi lúcnày rất khỏe mạnh và kiên cố. Đó đích thực là nỗi buồn bã tột cùng. Nó làm cho tấtcả rất nhiều thứ trầm chìm và trở bắt buộc rất hạn chế.

Tình yêu thương thương với trí tuệ phảiđược thực hiện để điều phục sự sợ hãi hãi

Chúng ta phải áp dụng tình yêuthương vô điều kiện và trí thông minh như pháp khí hiệu quả để điều phục cảm giác sợhãi. Tình thân thương thực sự tỏa ra từ mặt trong, còn trí tuệ sẵn gồm nơi bạngiúp bạn có khả năng chia sẻ tình thương yêu tới không còn thảy hữu tình. Tôi khôngcho rằng bao gồm một sự khác hoàn toàn lớn nào giữa tình yêu thương cùng trí tuệ. Bởi vậy,trí tuệ là vấn đề ngay lập tức bạn phải thực hành luyện tập. Thông thường, chúngta nhận định rằng trí tuệ là một “dạng thức”của trọng tâm hoặc của ý thức, trí tuệ là giúp đỡ người khác. Nhưng điều này khônghoàn toàn đúng.

Vâng, trí tuệ - lòng Đại bi bao gồm thểđược coi như vậy, nhưng thực chất trí tuệ là việc trưởng dưỡng hiểu hiểu được sựtồn tại của loại Tôi là không có thực. Đây new là bản chất của trí tuệ. Nếu cải tiến và phát triển được sự gọi biết nàythì chiếc Tôi của doanh nghiệp không thể đưa ra phối chúng ta được nữa và tâm các bạn sẽ trở nên baola to lớn để rất có thể chan trải tới toàn bộ mọi người. Ngay trong lúc này, quan niệmvề loại Tôi rất khỏe khoắn và bao trùm, tới mức nó rước đi tổng thể khả năng của bạnvà thực sự không hề để lại khoảng tầm trống cho những người khác. Bởi vậy, bản ngã mạnhđến mức ngoài “tôi” ra chẳng tất cả ai là quan trọng - dòng “tôi” này đôi khi mạnhmẽ tới tầm “tôi” cũng không thể thực sự trường thọ nữa… Thậm chí, tôi còn khôngchấp nhận chính mình. Đó là thời khắc tôi hy vọng tự tử, bởi bản thân tôi cũngchẳng còn sót lại gì. Đến thiết yếu mình nhưng mà tôi còn không quan tâm, thì làm thế nào có thểdành tình thương yêu cho người khác được? bạn dạng ngã đã chiếm hết khoảng chừng trốngtrong trung ương tôi. Vày thế, chúng ta rất yêu cầu đến trí tuệ nhằm xua tan phần nhiều ảo tưởngvề phiên bản ngã. Trí tuệ thật sự là một tiến trình gửi hóa dòng Tôi của bạn, bảnngã của bạn. Sau đó, trí tuệ chuyển biến thành tình yêu thương nhằm sưởi ấm đếnkhắp những loài bọn chúng sinh. Bạn chuẩn bị gửi năng lượng của tình yêu thương mang lại vớimọi người, share tình dịu dàng với họ, thứ nhất là cùng với chính gia đình bạnvà dần dần tới tất cả những tín đồ khác một biện pháp không phân biệt. Tuy nhiên tình yêuthương không chỉ là tỏa chiếu muôn phương, đó còn là một cách khiến cho bạn tự tại vôúy.

Tình thân thương có năng lực vôsong, giúp bạn không còn cảm giác sợ hãi. Một khi chúng ta phát triển được tình yêuthương (tâm Đại từ) thì sẽ không còn chỗ cho việc sợ hãi. Lúng túng sẽ ko thểxuất hiện bởi tâm Đại từ trái lập với nó. Khi chúng ta sợ hãi, trung ương Đại từ rất có thể vẫnhiển diện, nhưng chỉ ở mức độ không được cải cách và phát triển đầy đủ. Tất cả họ đềusẵn đủ nơi mình tình thương yêu vô điều kiện. Đây là ân phúc to con và là lý do giúp đỡ bạn vẫn rất có thể tồn tại được trênthế giới này, ngay cả khi bị sân giận chi phối. Năng lực của tình ngọt ngào màchúng ta vốn bao gồm thực sự vô cùng mạnh bạo mẽ. Tuy nhiên, chừng nào còn bị bản ngãchi phối thì chúng ta chưa thể cải tiến và phát triển trọn vẹn được tình thương thương. Vày đãđể mặc chiếc Tôi bịt mờ trí tuệ thức giấc giác yêu cầu tâm Đại từ cũng trở thành lấn át, cùng nếucó được phát khởi thì cũng chỉ rất có thể hướng đến một số trong những đối tượng họ chấptrước nhưng thôi.

Điều cơ bản là phải ghi nhận rõ Bảnngã đang ở đâu và thực sự nó là gì

Một số người cũng có thể có lòng chưng áinhưng lại chỉ dành cho loài bạn mà không cho loài vật; cũng chính vì sự run sợ đãlàm cho những người đó không dành tình yêu quý cho loài vật. Họ mang lại rằng, ví như tìnhthương kia mà dành riêng cho động vật thì chắc rằng sẽ nảy sinh vô vàn rắc rối, chướngngại. Bởi vì vậy, tình thân thương của họ chỉ giành riêng cho con người. Sự lúng túng đã cảntrở tình cảm thương của mình đến với hết thảy bọn chúng sinh. Đây cũng là 1 trong những dạngchướng ngại cho việc trưởng dưỡng trung tâm Đại từ. Cùng một lần nữa, tại sao căn phiên bản lạiđến từ phiên bản ngã tốt sự sợ hãi hãi. Ví dụ như như, giả dụ tôi ko yêu thương ngẫu nhiên ai,điều kia không tức là tâm Đại từ ko hiển diện, cũng không tồn tại nghĩa làcon tín đồ tôi không tồn tại tâm Đại từ. Thực sự thì tôi vẫn có cảm hứng yêu thương,nhưng cảm hứng sợ hãi quá khỏe khoắn đã rào cản tình yêu của tôi giành cho tất cảmọi người. Thế nên chỉ có “tôi” là quan liêu trọng, tôi bó cứng tâm hồn mình lại vàchỉ biết quan tâm cho phiên bản thân mình nhưng mà thôi. Vì chưng tâm Đại từ đã biết thành ngăn trở còncảm xúc khiếp sợ lại thừa mạnh, nên có không ít những nỗi sợ hãi không giống tương tự luôn song hành trong bạn.Do đó, bọn họ đừng bao giờ để tuột mấtcơ hội trưởng dưỡng trung tâm Đại từ.

Tâm Đại từ không phải là một trong phẩmhạnh mà bọn họ phải tạo thành ra, mà nó vốn luôn hiển diện sinh hoạt khắp hồ hết nơi trongcuộc sống. Cuộc sống thường ngày của chúng ta luôn ngập cả tâm Đại từ với cả nhân loại nàychính là trung khu Đại từ, Đại bi. Đó là món đá quý mà chúng ta được ban tặng. Tuynhiên, nhiều khi chúng ta, hay đúng chuẩn hơn là phiên bản ngã của bọn họ lại thaotúng và trở thành tâm Đại từ, Đại bi thành chướng ngại, phiền não. Tình thân thươngmà bọn họ sử dụng ngay lúc này lại hệt như một máy vũ khí diệt diệt, khôngcòn là Đại trường đoản cú nữa mà thực ra là sân giận. Trung khu Đại từ trở thành sân giận và sauđó nó đổi mới phiền não. Không ít hỗn loạn sẽ được tạo ra trong cuộc sống đời thường vàxã hội của bọn họ dưới danh nghĩa trung khu Đại từ. Cảm xúc sợ hãi được tạo ra bởibản bửa là căn nguyên của các hỗn loàn này. Vị vậy, điều căn bản là chúng taphải biết rõ bạn dạng ngã đang nơi đâu và thực tế nó là gì.

Khi nói vềbản ngã, bạn phải thấu tỏ rằng đó là một phần của cuộc sống. Tôi đem ví dụ,trong tất cả các đoạn đối thoại của mình, khi bạn nói: “Tôi sắp đến nơi này,tôi đang tới nơi kia”, “Tôi đã làm điều này, tôi mong làm điều kia”… bất cứ lúcnào bạn dùng phần lớn từ, đông đảo câu này, thì bao gồm nghĩa nhiều người đang bị bản ngã chiphối. Vì chưng thế, trước khi bạn nói hoặc có tác dụng một điều gì đó, hãy thử tự suy xét:“Khoan đã! Hãy đợi một chút, Tôi đang nói tới điều gì đây? chiếc “Tôi” làm sao đangnói về vấn đề này vậy?”

Những câu hỏinhư vậy thoạt nghe có vẻ rất đần độn nghếch và solo giản, mà lại sau đó, chẳng hạncó thể khi buổi tối đến, bạn suy xét, cửa hàng chiếu thêm và các bạn sẽ thấy tràn trề ýnghĩa rạm diệu; nó không chỉ là mang đầy ý nghĩa mà còn cho bạn rất nhiều nănglực. Tôi bảo đảm với bạn, nếu bạn có thiện xảo trong bài toán tu tập này thì các bạn sẽtích lũy được nhiều năng lực và có thể giảm bớt bản ngã cũng giống như sự hại hãitrong bạn. Thời điểm bấy giờ, bạn sẽ nhận ra rằng trường đoản cú trước cho tới giờ, các bạn đã lo ngại mọithứ và sự lo âu đang trọn vẹn chi phối thiết yếu bạn… lúc đó, các bạn sẽ được giảithoát bởi đã thấu tỏ rằng chẳng tất cả cái Tôi nào đích thực tồn tại cả.

Dĩ nhiên ởđây, họ chưa bàn luận về bệnh ngộ về tối thượng cơ mà chỉ là một trong sự thừa nhận thứcđơn thuần - một sự hiểu biết giản đối kháng nhưng nó cũng giúp bạn nhẹ nhõm đi rấtnhiều cùng rất một cảm hứng tự do, từ bỏ tại. Nó là xúc cảm về sự tự do đích thựcvà chân thật; một nụ cười đích thực với một niềm hạnh phúc đích thực. Đó bắt đầu là thứhạnh phúc vững bền, bởi lúc này nỗi sợ hãi hãi đã biết thành nhận ra cùng mất tài năng chiphối. Câu hỏi chuyển hóa chiếc Tôi thông qua việc trưởng chăm sóc tình thân thương làrất quan tiền trọng. Chúng ta cũng không duy nhất thiết yêu cầu dùng tới các thuật ngữ mangtính tôn giáo như trung ương Đại từ, mà khi chúng ta sử dụng từ cái Tôi, hãy quán chiếutường tận ý nghĩa: “Tôi đã đề cập cho tới điều gì nhỉ? Nó khái quát điều gì?” Chỉcần đặt ra thắc mắc đơn giản như thế, các bạn sẽ dần thấu tỏ được diệu nghĩa. Ý tôilà, mặc dầu bạn không thể đọc gì cả, cũng không vấn đề gì, sự quan sát đó sẽ dầndần đưa về cho bạn xúc cảm tự tin cùng hiểu biết. Thậm chí, trước lúc có sự tựtin - mặc dầu bạn không nên cầu mong đã đạt được sự từ tin với hiểu biết này, vày mongcầu vẫn còn là hi vọng và khiếp sợ - bạn sẽ cảm nhấn một sự thay đổi lớn laotrong cuộc sống. Đó là kết quả của việc suy ngẫm về những câu hỏi đơn giản màbạn để ra. Điều này y hệt như ánh rạng đông buổi ban mai, tia sáng đầu tiêncho sự triệu chứng ngộ của bạn đó là Vô Úy.

Tất cả họ đều mưu mong hạnhphúc

Đây cũng là một phần kinh nghiệmcủa tôi. Tôi đang share kinh nghiệm của riêng mình tới các bạn, không chỉ là trikiến mà cả sự những hiểu biết nữa. Sự thử khám phá này sẽ mang lại niềm hạnh phúc hỷlạc bạn chưa từng biết đến. Điều này vượt ra ngoài sự diễn bày của ngôn ngữ,nhưng chúng ta phải đề xuất chúng. Cùng tôi nghĩ các bạn sẽ không trở ngại nhiều trongviệc tìm kiếm cách đã có được trải nghiệm này. Những người nghĩ rằng để triển khai được như vậy bạn cần phảihọc tập khôn cùng nhiều, cần có năng lượng hay phải là 1 trong hành trả Phật giáo, mộtngười tuyển mộ đạo… Tôi lại nhận định rằng khôngnhất thiết cần như vậy, điều căn bản là các bạn phải cửa hàng chiếu, suy nghĩ tườngtận.

Vào hôm nay đây, chúng ta đangkhông quán chiếu tu tập gì. Tất cả mọi điều các bạn làm chỉ là phục tùng chiếc Tôi.Bất cứ điều gì cái Tôi thôi thúc, chúng ta đều phục tòng theo nó. Loại Tôi tốt bảnngã mạnh khỏe đến mức bạn là nô lệ cho nó trong đều lúc; bất kể khi nào bản ngãlên tiếng là bạn phải chạy theo… nuốm đấy! các bạn không bao giờ biết mình đang điđâu, nhưng vẫn cứ chạy theo, mang dù điều này làm bạn mệt mỏi, song bạn vẫn chạytheo chiếc chảy của các ham muốn, bị shop bởi cái Tôi một phương pháp mơ hồ và vôđịnh. Chúng ta cứ liên tiếp chạy theo mãi bởi bạn dạng ngã vẫn không kết thúc lên giờ vàcuối cùng bạn quá mệt mỏi, rồi kiệt sức hoàn toàn. Không chỉ có có vậy, bạn cònsống cùng với cảm giác sợ hãi, chính vì vậy trong bạn không tồn tại sự tự do thoải mái vô úy, khôngcó tâm trạng tự do, không có hạnh phúcthực sự cùng chân thật.

Nếu ko cóđược tự do thoải mái này, bạn sẽ không thể đạt cho vô úy, cần yếu đạt cho hạnh phúcđích thực nhưng vô úy đáng ra đã đem lại cho bạn. Tuy thế khi thiếu cảm hứng vô úy,bạn hoàn toàn có thể tìm cầu được hạnh phúc đích thực nghỉ ngơi đâu? Thực ra, vớ cả bọn họ đềuđang mưu mong hạnh phúc, từ số đông hànhgiả trung ương linh, mọi thương gia, phụ nữ, đến các kẻ lang thang, tất cả chúngta. Mọi tín đồ hết thảy đều mong muốn muốn dành được hạnh phúc; đầy đủ tìm mong hạnh phúc,nhưng chúng ta đang không có hạnh phúc đích thực.

Các bạn hãy tự suy nghĩ xem thực sựmình đang sẵn có hạnh phúc thực thụ hay không. Tôi không thể trả lời thay mang đến cácbạn bởi mỗi người họ là một trường đúng theo riêng. Chúng ta có đều khái niệmkhác nhau, những cảm giác khác nhau, các trải nghiệm không giống nhau theo cáchriêng của mình. Theo kinh nghiệm tay nghề của tôi, bọn họ hiếm lúc có niềm hạnh phúc đíchthực. Bởi vậy, bọn họ luôn sảnh giận chính vì chúng ta không tồn tại hạnh phúc đíchthực.

Bởi luôn sợhãi nên họ không tất cả chân hạnh phúc. Nỗi lo sợ cứ luôn luôn hiện hữu mà cănnguyên của nó là vì cái Tôi của chính chúng ta. Hết nỗi lo âu này đến nỗi sợhãi khác, nỗi lo ngại này tạo ra nỗi run sợ kia giống hệt như một chuỗi nhiều năm bất tận.Chúng ta sẽ tìm cầu hạnh phúc, nhưng bọn họ tìm cầu mà lừng chừng sự sợ hãivà cái Tôi đích thực đang bỏ ra phối họ như vậy nào.

Nhiều người rất có thể nghĩ các gìđược share phía trên nằm trong phạm trù tôn giáo, tuy thế sự thực không phải nhưvậy, ý niệm đó là một sai lầm lớn. Chính phiên bản thân tôi cũng không thực sự làngười theo tôn giáo, thành thực mà nói tôi không muốn trở thành một người ràngbuộc gắng chấp vào tôn giáo. Có thể tôi có một tôn giáo, nhưng cá thể tôi thíchmình ko chấp thủ vào tôn giáo. Tôi xin bảo đảm với các bạn về điều này. Tôikhông khi nào đề cao sự bám chấp vào tôn giáo, nguyên nhân tôi buộc phải làm như thếchứ? tín đồ ta cứ nghĩ rằng, khi bạn nói về vô minh và cho nó là nguyên nhân củathứ này hay máy khác thì đó là tôn giáo, nhưng thực ra không đề xuất vậy.

Chúng ta thường nghĩ về tôn giáonhư một đối tượng bên phía ngoài rất kiên cố. Ví như nếu bao gồm thứ này thì nhấtthiết phải bao gồm một trang bị khác tạo ra nó, hệt như việc tin vào sự sống thọ củaChúa trời là đấng tạo nên hạnh phúc, muốn có hạnh phúc bạn cần làm hài lòngChúa trời. Hoặc bạn nghĩ tới bạn được call là Đức Phật cùng bạn cho rằng sẽ phảilàm Ngài hoan hỷ, làm Ngài hạnh phúc, lúc đó Ngài đang ban gia trì niềm hạnh phúc chobạn. Đó là sự việc chấp thủ theo kiểu tôn giáo, nếu bạn nghĩ do vậy thì điều đó sẽchỉ nhân đôi những vấn đề chướng ngại của chúng ta lên nhưng thôi.

Tôi đang bàn bạc về mọi trảinghiệm của bao gồm mình, phần đông suy nghĩ, quán chiếu của mình chứ ko phảicủa fan khác. Những vấn đề phiền nhiễu vẫn tăng gấp rất nhiều lần nếu tôi cứ tin tưởng rằng ĐứcPhật đang chăm chú đến mình, Ngài phải phụ trách khi tôi ko hạnh phúc,khi kia tôi buộc phải đổ lỗi mang lại Ngài. Tôi bất hạnh tới mức sẽ đổ hết lỗi đến Ngài,điều này có nghĩa là tôi đang gặp mặt rắc rối lớn. Tôi sẽ ở đây, mong đợi Ngàigia trì một điều gì đó, và thậm chí đôi lúc si mê tới độ tôi nghĩ có lẽ nhờ cóĐức Phật cơ mà tôi đang có khoảng thời gian xinh xắn này, dành được một mẩu bánh, mộttách trà thơm hay như là 1 thứ gì đấy đại các loại như vậy.

Nhưng khoảng thời hạn hạnh phúcmà bạn đang có không phải do Đức Phật trường đoản cú bi gia trì mà đó là phụ trực thuộc vàobạn, người đang pha tách trà ngon kia hay đang thao tác làm việc này việc nọ. Đó thiết yếu lànhờ vào nghiệp của bạn; sinh hoạt đây bọn họ sử dụng từ nghiệp. Nghiệp đó là luậtnhân quả. Khi bạn làm một điều gì đó và kết quả đến trường đoản cú những hành vi bạn đãlàm, chính là nghiệp.

Xem thêm: Vì Sao Facebook Cấm Người Dùng Gõ Từ Tsu Là Gì ? Tsu Là Gì, Nghĩa Của Từ Tsu

Chính Đức Phật say mê Ca Mâu Ni đãdạy rằng bạn phải từ bỏ trưởng dưỡng tất cả mọi điều; bất kể thứ gì bạn muốn, bạnphải tự tạo nên nó. Ngài dạy: “Ta tại đây với tứ cách là 1 trong những người hướng đạo, chỉcho những con thấy đầy đủ gì đang xảy ra và chỉ vì thế thôi”. Đó là những huấn từquý giá với chân chủ yếu của Ngài tới tất cả chúng ta. Bởi vì vậy, điều cơ bản tôivừa bàn tới là chúng ta nhất thiết buộc phải thấu hiểu bạn dạng ngã. Bất luận chúng ta có phảilà một bạn mộ đạo, một triết gia, một hành giả, một Phật tử hay chỉ cần mộtngười vô thần, bất luận là gì đi nữa thì chúng ta phải tin rằng dòng Tôi đó là cănnguyên của rất nhiều rắc rối chướng ngại.

Tôi nghĩrằng hiểu rõ sâu xa vấn đề này là cực kỳ trọng yếu hèn với tất cả mọi người. Ví như nhưbạn đang yên trọng điểm và vững tin rằng bạn đã hiểu rõ sâu xa cái Tôi, thấu hiểu nó vốnkhông phải là chướng ngại, thì khi đó hai sự phát âm biết chân thực này đang đi tới độchín muồi. Tới dịp đó, hết thảy mọi sự sẽ tiến hành viên mãn. Còn nếu như không, trướchết các bạn phải thấu hiểu cái Tôi đã, chính vì nó là tại sao tạo ra tất cả mọivấn đề phức tạp. Chúng ta không được có cảm xúc thù hận khi nhìn nhận về cái Tôi,bởi hận thù thực tế không khi nào tốt đẹp, nó sinh sản ra gấp đôi những chướngngại làm phiền trong cuộc sống.

Cảm xúc sợ hãi hãi hoàn toàn có thể bị nhân đôido dính chấp vào tôn giáo 

Sự bám chấpcố thủ về tôn giáo thường cho ta hầu như ý niệm hận thù; tôn giáo thường có tác dụng chobạn có ý niệm tội tình hay cảm giác mình phạm tội. Tội lỗi thực chất là hận thù.Bạn ghét một điều gì đó và ý niệm tội ác xuất hiện, đây đó là hận thù. Tấtcả những vấn đề đó làm cho chính mình sợ hãi với những cảm hứng sợ hãi bị nhân đôi. Nhưvậy, xúc cảm sợ hãi rất có thể bị nhân đôi bởi vì cố chấp vào tôn giáo.

Dĩ nhiên, tương đối nhiều Phật tử cuồngtín thường xuyên coi đạo Phật là một trong tôn giáo tín ngưỡng và đấy là một sai lầm rấtlớn. Đạo Phật ko phải là 1 trong tôn giáo. Tôi có thể đại diện cho phật giáo mànói như vậy, điều này là chắc chắn là tôi bao gồm quyền với được phép xác minh rằng đạoPhật không hẳn là cuồng tín tôn giáo. Tôi ko thể thay mặt đại diện cho bất kể mộttôn giáo nào không giống để xác minh như vậy, tuy nhiên riêng Phật pháp chưa khi nào làmột tôn giáo.